du doan xs

Lý Thiện Nhân bị ép quá hóa cuồng, bỗng đột nhiên nổi giận:- Các ngươi rõ ràng là cùng một duộc, Anh Hùng Hội khá lắm, hóa ra anh hùng trong miệng các ngươi cũng chỉ là ỷ thế ép người, ta sẽ trở về bẩm báo lại tổng hội, xem từ nay còn ai tham gia buổi đấu giá của các ngươi.Phạm Hiển vốn đã không ưa gì Lý Thiện Nhân, sao có thể nghe được những lời chói tai, ông từng bước bước tới nói:- Hừ, còn dám mở miệng nhắc tới Anh Hùng Hội, đả thương người của chúng ta, chuyện này còn chưa tìm ngươi tính sổ. Anh Hùng Hội cam đoan an toàn cho khách nhân tham gia đấu giá, không phải để ngươi làm xằng làm bậy. Nhục mạ trưởng bối người khác, Anh Hùng Hội không quản, ỷ vào cảnh giới cao hơn ý đồ chiếm đoạt của người, Anh Hùng Hội lại càng không quản.Nói tới đây Tiểu Bạch cũng vừa bay tới đậu lên tay Trần Nghị, nhìn Lý Thiện Nhân với ánh mắt không chút cảm tình. Trần Nghị nhìn Tiểu Bạch, có hơi đăm chiêu, không biết đây là Yêu Điểu gì mà lại có sức hút to lớn như vậy, khiến Lý Thiện Nhân không sợ mất mặt ra tay làm càn. Lý Thiện Nhân chẳng hề ý thức được việc mình làm là vô sỉ, bật cười thách thức:- Ha ha ha, các ngươi tưởng rằng ta sợ các ngươi sao. Chỉ là thằng nhóc miệng còn hôi sữa, để ta xem ngươi có bao nhiêu bản lãnh.Nói rồi từng bước tiến về phía Trần Bảo. Trần Bảo nãy giờ cũng đã tranh thủ điều tức, hơi thở đã dần trở nên ổn định, hắn không nhanh không chậm nói:- Được, đánh cược lúc nãy bây giờ tiếp tục. Nhưng nếu ngươi thua, phải quỳ xuống xin lỗi Giang thúc vì đã buông lời xằng bậy.Lý Thiện Nhân đã vào thế cưỡi lên lưng hổ, tỏ ra bất cần nói:- Cược thì cược, ta sợ ngươi sao.Nghe được điều mình muốn nghe, Trần Bảo hài lòng lập tức miệng huýt sáo, đoạn dùng hết tốc lực lao về phía Lý Thiện Nhân, bên kia Tiểu Bạch nghe hiệu lệnh cùng lúc phóng lên bay tới.Cả ba trong chốc lát liền quấn lấy nhau, Trần Bảo đã quen với việc đối đầu cùng trọng chùy, uyển chuyển dựa vào Tiêu Dao Bộ du đấu cùng Lý Thiện Nhân. Một đao khi nãy của Trần Bảo đã làm cánh tay của Lý Thiện Nhân không thể sử dụng toàn lực, cộng với sự yểm trợ của Tiểu Bạch khiến cho Trần Bảo giao chiêu cùng đối phương mà không hề rơi xuống hạ phong. Trần Bảo càng đánh càng quen tay, càng đánh càng hăng, sát khí lăng lệ khiến Lý Thiện Nhân chỉ có thể tập trung phòng thủ, nhưng chính vì lẽ đó khiến Trần Bảo cũng không tạo ra được cơ hội nào để đả thương đối phương.Thời gian trôi đi từng chút, chênh lệch về cảnh giới lại càng rõ ràng, hơi thở Trần Bảo càng ngày càng trở nên bất ổn, tốc độ giảm dần. Chính lúc này bỗng Lý Thiện Nhân bộc lộ ra sơ hở, Trần Bảo mừng rỡ nhanh chóng hất văng cánh tay đối phương, tay kia nắm lại đánh thẳng vào ngực Lý Thiện Nhân.Bốp… Bốp…Hai tiếng kêu trầm đục vang lên, Trần Bảo và đối thủ cùng lúc trúng chiêu. Lại là dùng thương đổi thương. Nhưng nhìn sắc mặt đôi bên, e rằng một quyền vừa rồi đánh vào Lý Thiện Nhân không có bao nhiêu tác dụng. Trần Bảo như đã hóa điên, không màng thương thế tiếp tục tấn công dồn dập, nhưng quả thật trang bị của Lý Thiện Nhân có tác dụng bảo hộ rất hiệu quả, Trần Bảo mặc dù chịu thương rất nhiều nhưng sát thương gây ra cho đối thủ thật không đáng nhắc tới.Bốp…Lại một chiêu trôi qua, Trần Bảo trượt dài ra xa, hơi khuỵ gối, rồi gượng dậy đứng lên nhìn chằm chằm Lý Thiện Nhân đang giễu cợt nhìn mình. Xem ra vừa thấy Trần Bảo có biểu hiện thấm mệt, Lý Thiện Nhân liền cố tình để lộ sơ hở, chọn cách thương đổi thương để an toàn thủ thắng, với kẻ có cảnh giới và trang bị đều mạnh hơn quả là một chiến pháp hoàn hảo. Trần Bảo, thua ở dạn dày trận mạc.Thế nhưng dù đã chiếm thượng phong trong đợt giao chiêu vừa rồi, Lý Thiện Nhân vẫn không khỏi thầm hoảng sợ trong lòng, Trần Bảo nãy giờ điên cuồng tấn công bất chấp an nguy của bản thân, đấu pháp không cần mạng đó đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng hắn. Thế nhưng một kẻ kinh qua trăm trận như hắn sao có thể để đối thủ nắm được điểm yếu của mình. Lý Thiện Nhân che dấu hoảng sợ trong tâm, cất lời trêu chọc:- Hừ, còn tưởng ngươi ra sao, hoá ra thật sự bất tài vô tướng, còn muốn tiếp tục, cũng chỉ ăn chùy của bổn đại gia mà thôi.Nói đoạn lại nâng chùy vờ như định lao tới. Trần Nghị nãy giờ quan sát chiến cuộc, cũng hiểu rõ địch mạnh ta yếu ở điểm nào, thờ ơ nói:- Với những kẻ dựa vào một thân trang bị tốt để thủ thắng, sao có tư cách nói đối thủ bất tài vô tướng. Kẻ chỉ biết dựa vào ngoại lực như vậy, nếu thật sự đối mặt tình cảnh sống chết, e rằng không thể chịu đựng nổi mà lập tức quỳ xuống xin tha mạng.Lời lẽ chua ngoa khác hẳn với Trần Nghị thường ngày, những người khác không để ý gì nhiều, riêng Trần Bảo đăm chiêu, đoạn liếc nhìn Trần Nghị khẽ gật đầu. Hắn cắn răng như vừa làm xong một quyết định cực kỳ quan trọng, đoạn quay sang chăm chú nhìn Lý Thiện Nhân:- Ngươi nói đúng, chúng ta không thể tiếp tục đấu như thế này. Tiếp theo sau đây sẽ là một chiêu cuối cùng của ta, là tuyệt chiêu trấn phái, ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng. Nếu như ngươi có thể toàn mạng trước chiêu này, xem như là ngươi thắng.Nói xong không màng đến sự kinh ngạc của Lý Thiện Nhân liền vận khí đưa huyền lực của mình lên đến mức cao nhất, Tiểu Bạch cũng chạy về bay vòng trên đầu Trần Bảo, một người một điểu, khí thế ngất trời.Lý Thiện Nhân mồ hôi lạnh đổ dài, qua lời của Trần Nghị mách nước, cộng với hành động mà Trần Bảo thể hiện, e rằng lần này bọn chúng thật sự muốn một mất một còn. Hắn đến tham gia phiên đấu giá lần này có sự tình quan trọng cần hoàn thành. Chỉ là đánh một tên nhóc, dòm ngó một yêu điểu chưa rõ chủng loại, thật sự không đáng phải đi đến mức độ người chết ta sống, thế nhưng nếu giờ rút lui và cúi đầu nhận lỗi, e rằng sau này đừng hòng ngóc đầu lên được ở tổng hội. Còn đang phân vân chưa biết làm thế nào thì Trần Bảo đã tụ khí xong, trầm giọng nói:- Chuẩn bị xong chưa?Lý Thiện Nhân đối diện ánh mắt như đòi mạng của Trần Bảo, nào có nói được gì. Như mất đi kiên nhẫn, Trần Bảo hét vang xông đến:- Nộp mạng đi, Song Long Xuất Hải!Ngay sau đó Tiểu Bạch cùng Trần Bảo liền chia binh hai ngã, Trần Bảo chân bước Tiêu Dao Bộ, Tiểu Bạch vỗ cánh lượn vòng, vừa tấn công vừa như khiêu vũ, thế có lúc như dời non lấp bể, lại có lúc như cưỡi ngựa xem hoa khiến Lý Thiện Nhân không dám lơ là ngưng thần phòng bị. Đã không còn đường lựa chọn, lần này hắn buộc phải dốc ra hết bản lãnh của mình.Khoảng cách trong chớp mắt được rút ngắn lại, khi cả ba người cùng nằm trên một đường thẳng Tiểu Bạch bất thình lình đột nhiên cất tiếng hót vang, rồi cả thân hình biến thành một quần sáng bạc lao vút tới tấn công Lý Thiện Nhân, Trần Bảo dậm mạnh chân đuổi theo sát nút.Lý Thiện Nhân đâm lao phải theo lao, vận khí truyền vào nắm đấm, khi chiếc bóng bạc của Tiểu Bạch vừa tới nơi, hắn nghiêng người tung nắm đấm lên trời.Bộc Lưu Phá!Ầm…Vụ nổ đinh tai nhức óc thành công chặn đứng bước tiến như thiểm điện của Tiểu Bạch, dư lực còn đánh nó văng ra xa đập vào vách tường gần đó. Chưa ngừng lại ở đó, thấy thế tới của Trần Bảo quá gấp, Lý Thiện Nhân dùng hết sức lực còn lại tụ vào trọng chuỳ khiến nó trở nên đỏ rực, đoạn ném thẳng về phía Trần Bảo.Hỏa Pháo!Trọng chùy như một quả cầu lửa gào thét bay đi, đến khi tiếp xúc với Trần Bảo thì bay xuyên qua, đánh tan hắn thành từng tia hư ảnh.Lý Thiện Nhân chột dạ.“Không tốt.”Liền ngay lập tức đó, Trần Bảo bất ngờ xuất hiện phía bên hông hắn, thu tay tụ lực.Tiêu Dao Bộ tầng thứ hai, Di Động Cực Tốc.Nhưng cực tốc dù sao cũng chỉ là cực tốc, không thể bằng dịch chuyển tức thời, Lý Thiện Nhân do đã tập trung phòng bị vẫn có đủ thời gian quay sang đối diện cùng Trần Bảo.Trần Bảo trông thấy thảm trạng của Tiểu Bạch, oán khí dâng cao, đôi mắt hắn đỏ ngầu đầy tơ máu nhìn Lý Thiện Nhân, bộc phát ra sát khí chưa từng có, gầm lớn:- Chịu chết đi!Nói rồi dùng hết sức lực tung quyền đấm ra, từ quyền đầu bộc phát ra ánh sáng xanh thẫm chói mắt đánh thẳng về Lý Thiện Nhân.Nhìn ánh mắt Trần Bảo và quần sáng đang ép tới gần, tự tin của Lý Thiện Nhân mới nãy khi một kích đắc thủ bay biến đâu mất. “Tiểu tử này thật sự muốn một mất một còn.” Lý Thiện Nhân tâm tình bất định, hắn không phải đã sức cùng lực kiệt, hắn vẫn còn có hậu chiêu, còn át chủ bài chưa đánh ra. Thế nhưng liệu điều đó có đáng không, chỉ là một xung đột nhỏ nhoi, nay đi đến cảnh người chết ta sống, hoàn toàn không đáng giá. Nhìn vào ánh mắt quyết tử của Trần Bảo, Lý Thiện Nhân biết tên nhóc này quyết sống chết tới cùng, không giả. Nếu như phản đòn, ngộ nhỡ đâu… Hắn là một trong ngũ đại thiếu gia Thiên Hạ Hội, tương lai rộng mở, dù chỉ là ngộ nhỡ, thì với sinh mạng trân quý của hắn, không đáng. Chỉ là lùi một bước thôi, lùi một bước là biển rộng trời cao, chỉ một bước, không có gì quan trọng cả… Hắn mâu thuẫn, hắn đấu tranh, và, khi tiếng hét rung trời vang lên, Lý Thiện Nhân, vô thức lùi lại.Ánh sáng từ quyền đầu Trần Bảo loé lên rồi tắt ngúm. Thì ra đó chỉ là ánh sáng kích phát ra từ Phong Thạch mà khi nãy Trần Nghị bí mật dùng Tiểu Bạch chuyển sang cho Trần Bảo. Trần Bảo thu lại sát khí, nhìn Lý Thiện Nhân mỉm cười đắc thắng:- Ngươi thua.Biết mình đã bị lừa, Lý Thiện Nhân ánh mắt tối sầm đi, như có búa lớn gõ vào trong ngực, hắn ôm một bầu nghẹn khuất tức giận hét lớn:- Ta không thua, ta không thua! Ngươi là tên hèn hạ chỉ giỏi dùng tiểu xảo lừa gạt, nào có bản lãnh gì. Chỉ là lùi lại một bước, nào có xá gì, bản thiếu gia không hề thua. Các ngươi có giỏi thì cùng lên, đại chiến với ta 300 hiệp, ta sao có thể thua…Trần Bảo lê tấm thân đã có chút rách nát, nhưng thẳng đứng như gươm từng bước tiến tới nói:- Đúng, chỉ là một bước, nào có xá gì. Nhưng ngay thời điểm ngươi bước lùi một bước đó. Ngươi, sợ hãi. – Như không để Lý Thiện Nhân kịp hồi thần, Trần Bảo tiếp tục nói – Ngươi, kẻ mang cảnh giới cao hơn, đã sợ hãi trước ta. Ngươi, kẻ mang một thân trang bị tốt hơn, đã sợ hãi trước ta. Ngươi sợ ta, sợ một người thua ngươi trong mọi phương diện. Ngươi, hèn yếu.Trần Bảo tuy rằng tính tình vui vẻ hoạt bát, nhưng bản lĩnh chửi người cũng đã đạt đến thâm sâu, sau khi chịu đủ hành hạ từ Lý Thiện Nhân, hiện giờ có cơ hội đả kích đối thủ, sao hắn có thể bỏ qua.Từng câu nói như từng nhát dao đâm sâu vào ngực Lý Thiện Nhân, khiến trái tim hắn như quặn thắt. Từng có câu chuyện kể rằng, một cô gái hỏi một người đàn ông, liệu nếu cô ta và mẹ anh cùng rớt xuống sông, anh sẽ cứu ai. Đây là một bài toán khó, thật sự trong phút giây sinh tử đó, người ta làm gì có thời gian để mà cân nhắc kỹ càng, cái mà họ làm, chỉ là phản xạ của bản tâm, và phản xạ đó lúc này đây, đã khiến cho Lý Thiện Nhân vô cùng hổ thẹn và hối hận, nhất là khi biết sự sợ hãi của hắn chẳng qua là trò lừa gạt của Trần Bảo, nỗi đau đó càng nhân lên đến vạn lần, thống hận vạn lần.Lý Thiện Nhân quỵ xuống, cúi gằm mặt, hắn, nhục nhã ê chề. Đường đường một trong ngũ đại thiếu gia của Thiên Hạ Hội, có một con đường trải rộng vinh quang, hôm nay, lần đầu tiên Lý Thiện Nhân đã nếm mùi thất bại, lại còn là một thất bại không thể chấp nhận được như vậy.Trần Nghị tiến lại dìu Trần Bảo lúc này đang bước đi khập khiễng, đoạn nhìn về phía Lý Thiện Nhân hiện tại như bị bóng ma của Trần Bảo che phủ, lời xin lỗi, đã không cần thiết phải nói nữa.Kỷ Linh Thần Quân

mình một chỗ. Suy nghĩ một cách khách quan thì phía cảnh sát không thể

có thể tiêu sài phóng khoáng một tý.Hai ngày trước không có kết quả, nhưng ngày thứ ba, Đàm Bằng nhìn

tranh nội tâm một lát, cuối cùng cũng phải lên tiếng: “A Tự, đêm đó…”“Hoàng thượng đừng nói nữa!” Nàng bỗng cất cao giọng, giống như đang

đáp: Vâng, đúng vậy.Ông lão

lên, tuy không ngước mắt nhưng ánh cười trong đó đã lọt vào mắt y. “Sao

nói: Huynh cũng nghĩ vậy, nhưng chúng ta làm gì còn đồng bạc nào.Hỷ Lạc

vội vàng lên tiếng, nói hay là thử thêm lần nữa? Thực sự vẫn không được, thì mới thiêu.Cứ như vậy nhìn ông bị thiêu, trong lòng tôi có chút không lỡ, cho nên vẫn muốn cố vớt vát tia hy vọng cuối cùng.Khi tôi vừa nói xong, lập tức cả ngôi nhà rơi vào im lặng, tiếng khóc của bà nội không ngừng, hỏi Lương tiên sinh có thể nghĩ thêm biện pháp

Nguồn cài pass cập nhật sauDâu Tây Ấn

tội! Thần thiếp không có ý đó…”Hoàng đế hờ hững nhìn nàng ta, không chê trách cũng không hỏi han gì. Chỉ giây lát Hồ tài nhân đã không chịu đựng nổi, lắp ba lắp bắp thanh

người rơm nho nhỏ, hơn nữa hai người rơm này còn nắm tay nhau, nhìn thế

thú với người đàn ông trước mắt này là được rồi, vì anh, cô nhất định sẽ thi và khoa luật, hứng thú của anh chính là của cô.Một nữ sinh khi nhìn thấy thứ mình thích sẽ dũng cảm theo đuổi có gì là không đúng, nam sinh vĩ đại trong đại

phòng bệnh không yên tĩnh lắm, có tiếng mấy bệnh nhân nhi đang cái nhau, cô nghe không rõ nội dung, ý thức mơ hồ, chỉ biết Hàn Cố Diễn một mực ở cạnh cô, thỉnh thoảng cho cô uống nước, cơ thể cô từ từ không cảm thấy

người thường có thể so sánh, chỗ đó rất nhiều gái đẹp, thật ra bạn ấy

Quận chúa Sơ Hà về Man Vỹ không lâu, Chân Diệu lại được chẩn ra hỉ

đủ, hoặc là do ở lâu với San San đầu óc khá ngây thơ, câu nói kia không

trong quan tài càng lúc càng dồn dập, thậm chí nắp quan tài đã lộ ra một vết hở.Ruột gan tôi rối bời, chân tay luống cuống, hoàn toàn không biết phải làm như thế nào.- Nhất Lượng, lấy dao chặt củi cắt cổ con gà trống kia, hướng về phía quan tài, để cho tiết bắn lên trên.Tôi lúng túng, đến ngay cả tiếng của bố truyền đến mà tôi vẫn chưa phản ứng lại được.- Nhanh lên! Ngơ ra đấy làm gì?Bố quát lên một tiếng, lúc này mới khiến tôi định thần lại, tôi nhìn

Sau mấy năm chầy bửa, cuối cùng tôi cũng viết xong bộ truyện “Tàn sát”. Khỏi phải nói chắc các bạn cũng biết đây là bộ truyện tôi thích nhất. Vậy còn các bạn thì sao? 1. Bạn thích chương truyện nào nhất? Vì sao bạn lại thích nó? 2. Bạn ghét chương truyện nào nhất? Vì sao bạn không thích nó?Trò Chơi Của Gã Hề

nói tiếp: Tuy nhiên, Linh cũng chẳng có gì đặc biệt, ngươi xem!Nói

thì… bao lâu rồi huynh chưa ăn rau ấy nhỉ.Tôi nói:

ra khỏi lồng ngực, thậm chí tôi cảm thấy toàn thân đã bắt đầu lạnh toát.Nhiệt độ trong nhà xác vốn dĩ đã rất thấp, bây giờ lại gặp phải

nói: Hai thứ không thể cùng tồn tại làm sao mà có liên hệ gì được chứ?Tôi

tới nơi cột ngựa, ở đó tụ tập rất đông người, vả lại còn có không ít người đang

dưới cỗ quan tài của ông nội, về sau đống máu tươi đó cũng đã chảy ngược vào trong đất.Khiến tôi càng cảm thấy kỳ lạ hơn là, bên trên cỗ quan tài đá đó,

cướp của, cũng phải gọi đến, hiện tại nhiều hơn một người gánh nặng cũng có thể nhẹ đi một điểm.Vài người trong ký túc xá ngồi ở trong

lúc cô ta đánh rất tốt, nhưng số lần đánh chưa tốt nhiều hơn. Yukiho nở

tự chủ được bay lên một cổ vui sướng tự đáy lòng.- Thiên Địa cùng vui, cửu thải hà sinh, đây là có Chí Tôn thần khí sinh ra đời rồi! Chín vũ lưu chuyển, Hỏa Dạ Dung giẫm chận tại chỗ bay tới, nàng từ lúc năm tỷ năm trước đã khôi phục Chí Tôn cấp.- Năm đó Tử Lôi chùy, Bách Thổ Tháp, Thái Cổ Sa Lậu, Lưu Kim thương,

biết rốt cuộc Hỷ Lạc sẽ trở nên thế nào, cuối cùng liệu có chết không, hay sẽ

nhìn sẽ không ngờ đến, làm cô có chút ngoài ý muốn.Nhìn điện thoại, cách giờ vào lớp còn

Lại có người phụ nữ dám nói lời này với Dương Gia Cửu! Trợ lý ở bên cạnh trợn mắt nhìn… Cô gái này điên rồi à?Mặc dù Tống Như đứng ở trước mặt Dương Gia Cửu mỉm cười, nhưng thật ra đang khẩn trương đến mức tim cũng muốn vọt lên tới cổ họng. Chỉ có điều một khi cô đã quyết định muốn làm chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không thay đổi.Cho nên Tống Như ưỡn thẳng lưng, ép mình thản nhiên đón nhận ánh mắt uy nghiêm giống như của hoàng đế từ người đàn ông này.”Tống Như?”Đôi môi mỏng của Dương Gia Cửu chậm rãi khép mở, giọng nói vô vùng truyền cảm chậm rãi nói ra tên cô.Tống Như siết chặt nắm tay lấy can đảm: “Đúng.”Dương Gia Cửu quan sát người phụ nữ trước mặt, vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm nghị hoàn toàn không lộ ra cảm xúc, liếc mắt nhìn trợ lý và nói ra một câu đầy bất ngờ: “Đưa tài liệu của cô ấy cho tôi!”Tống Như mím chặt đôi môi, ép xuống vui mừng trong lòng để chờ đợi quyết định cuối cùng của người đàn ông này.Trợ lý không dám làm trái mệnh lệnh của Dương Gia Cửu, lập tức đưa tất cả tài liệu về Tống Như đặt lên tay anh.Mấy phút sau, anh đứng ở cửa Ủy ban và nói với cô hai từ: “Có thể.”Trong nháy mắt này, Tống Như mới thở phào nhẹ nhõm!Anh đồng ý rồi!Lấy Dương Gia Cửu là một quyết định vẹn cả đôi đường. Ít nhất, giữa bọn họ đều sẽ không làm khó đối phương, cũng không cần cái gọi là tình yêu.Mà Bùi Lạc Phong, cô sẽ làm anh ta hiểu rõ hai chữ hối hận viết thế nào!Thủ tục đăng ký được làm rất nhanh. Khi cùng Dương Gia Cửu ra khỏi Ủy ban, trong tay Tống Như đã có thêm một tờ giấy chứng nhận kết hôn.Hóa ra kết hôn lại dễ dàng như vậy sao?Ánh mặt trời rất chói mắt nhưng không có cách nào át đi ánh sâng của người đàn ông bên cạnh cô.”Vậy… ngài Dương, tôi có thể xin ngài mấy phút không?” Tống Như gọi anh lại, trong giọng nói lộ ra sự khẩn trương. Cho dù đã nhận giấy kết hôn nhưng cô vẫn cảm thấy giữa mình và anh có khoảng câch rất lớn, nhưng đây hình như cũng là chuyện tốt.Người đàn ông hơi nhíu mày vì hai từ ngài Dương, trong đấy mắt thoáng hiện ra vẻ lạnh lùng rồi biến mất, sau đó nói ra một từ: “Được.”Tống Như vội đi tới mấy bước, theo sát anh lên xe.”Cô muốn nói gì?” Mắt anh thẫm lại nhìn cô, tư thế ngồi dựa vào trên ghế cũng có vẻ rất cao quý.”Bây giờ chúng ta là vợ chồng hợp pháp, nhưng chuyện của chúng ta… Tôi tạm thời không muốn công khai.” Tống Như cúi đầu, vặn vẹo đầu ngón tay, cẩn thận nói.”Nguyên nhân.” Anh không từ chối luôn mà khẽ hỏi.”Tôi muốn tự tay giải quyết một vài chuyên riêng, sẽ không tốn quá nhiều thời gian đâu!”Dương Gia Cửu nghe lời này liền cười với vẻ ẩn ý, câu trả lời nói ra khỏi miệng lại vô cùng nguy hiểm: “Có thể! Nhưng cô chỉ cho tôi tối đa là ba tháng.””Ngày mai, tôi sẽ phái người đi đón cô.””Đón tôi?” Tống Như không kịp phản ứng, kinh ngạc nhìn về phía anh.”Bây giờ cô đã là bà Dương, vợ chồng cần phải ở cùng một mái nhà.” Ánh mặt anh nhìn lướt qua giấy chứng nhận kết hôn mà Tống Như nắm chặt trong ta, trong lời nói có hàm ý khác.Tống Như suy nghĩ một lát thấy hình như mình không có lý do gì để từ chối cả, vì vậy ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi đồng ý.”Tống Như xuống xe ở đầu đường, nhìn chiếc xe Bently màu đen biến mất khỏi tầm mắt, chân của cô giống như đang bước trên bóng vậy. Không ngờ cô lại lấy chồng như vậy, hơn nữa còn lấy một người đàn ông rất nổi tiếng.Trong lòng chấn động trước sau không có cách nào bình tĩnh lại được. Tống Như cố lấy lại tinh thần, sau khi bình tĩnh mới lái xe rời khỏi đó. Cô còn có rất nhiều chuyện phải làm!Chiếc xe của Dương Gia Cửu đi qua hai con đường.Ngón tay thon dài của anh tùy ý mở tờ báo, căn dặn trợ lý: “Bây giờ anh có thể nói cho ông cụ biết chuyện tôi đã kết hôn. Còn nữa, điều tra xem gần đây có phải Tống Như đã gặo chuyện gì đó không.”Anh nhớ, hai năm trước cô là ảnh hậu trên màn ảnh, được khen là nữ thần để mặt mộc trong giới giải trí, nhưng vào thời điểm nổi tiếng nhất, cô đã chuyển ra phía sau hậu trường, từng có scandal với Bùi Lạc Phong – cậu chủ của giải trí Huy Hoàng.Người phụ nữ như vậy lại chủ động tìm anh kết hôn, phía sau che dấu sự thật là gì?Nghĩ dáng vẻ của người phụ nữ vừa nãy, đôi môi mỏng của anh cong lên thoáng cười.Ảnh Hậu Của Chàng Tổng

xá, buổi tối vừa đến thời điểm này thì dưới lầu kí túc xá đều có vài cặp uyên ương, dáng vẻ khó khăn chia lìa của mấy cặp yêu đương, dáng vẻ này giống như nếu phải trở về thì quả thực ngày mai sẽ phải lên pháp trường vậy. Hàn Cố Diễn cũng từng là sinh viên, nhìn thấy tình huống này thì

đạo lý thực ra đều vô lý, bất kỳ câu nói nào cũng là đạo lý cả, nếu như bạn

người đàn ông bán các hàng tạp hoá nhập khẩu. Ông ta đã xoa dịu trái tim cô đơn của Yaeko, thực hiện nguyện vọng làm đàn bà của bà ta.Bọn họ sống chung được khoảng hai năm, nguyên nhân chia tay là vì

chưa cần nói đến, buổi tối hôm xảy ra chuyện, tôi mặc dù không hiểu đã

bên cạnh quan tài.Mà lúc này, tôi nhìn thấy đất trong đó bỗng nhiên bắt đầu nhúc nhích, hình như có thứ gì đó đang muốn chui ra ngoài, trái tim tôi lập tức bị

nhưng anh vẫn không thể nào tiếp nhận cô là người như vậy. Về sau mới

rất êm xuôi sao? Về phần ta, đây là con đường mà ta đã lựa chọn, không

sao lại đốt pháo chứ?Lúc này, bố cũng không để ý, mà nhìn tôi, hỏi tôi cảm thấy thế nào?

Lạc luôn miệng nói rằng không có chuyện gì xảy ra cả. Tôi nghĩ, thực ra người

Tôn lại con mẹ nó đem trái tim đáng thương của tôi đang từ trạng thái ổn định biến sang trạng thái thấp thỏm lo âu.Tôi ngồi ở trong phòng bảo vệ, lấy điện thoại ra bắt đầu chơi linh

Huệ hoàng hậu còn sống nàng ấy đã thường xuyên vào cung, sớm quen biết

đương với người học kém như tớ sao?”“Chuyện này… thế nếu thành tích của Hứa Hoài Thâm không bị thụt lùi thì sao?

đi, nương nương cũng nên nghĩ cách tự biện minh cho mình chứ.”Chiêu Phi khẽ cau đôi mày đẹp, khẽ nén một hơi buồn bực.Chuyện Thải Tinh đúng là không rõ ràng. Nàng không hề biết Thải Tinh

nói: Ngươi nghĩ thế nào?Hỷ Lạc

cũng không phải là cách hay, chu sa phong ấn sáu khiếu, lần này chắc

lòng hư vinh hại chết người mà.Hôm nay là đêm thất tịch, khối kinh tế

một lát, nàng gỡ một chiếc lược cài xuống, giao cho Oanh Thời. Lát sau,

rượu như vậy hử, vậy mà anh ta còn có thể tự nhiên nói ra lời đó. Nhưng

có máu mặt trong giới xã hội đen, không phải là bọn cướp đường cướp chợ

trông rất lạ, liền nói: Tối qua sư phụ nghiền ngẫm kinh sử, càng đọc càng mê

người gì vậy.Bước ra

đài.Tên gác

Ngày hôm sau, kết quả kiểm tra tháng được công bố.Hách Bội Bội lên lớp, cô mở file excel bảng xếp hạng top 100 trong đợt thi tháng của toàn khối cho cả lớp xem. Mọi người đều tập trung nhìn, nhưng đa phần đều không có tên trong danh sách.Tổng thành tích của Cam Niệm được có 390 điểm, cô xếp hạng 300+ trong toàn khối và xếp hạng gần chót ở trong lớp. Cô biết thành tích của bản thân rất kém cỏi, nhưng nhìn thấy thành tích ưu tú của mọi người trên file excel, cô cũng không tránh khỏi buồn lòng.Không so sánh thì sẽ không bị tổn thương, chủ nhiệm lớp khen ngợi thành tích của những học sinh ưu tú đầu tiền: “Kỳ thi tháng lần này, bài kiểm tra tổng thể của mọi người đều khá tốt. Trong đó Hoài Thâm vẫn đứng đầu với 660 điểm, Hách An đứng thứ ba, ngoài hai bạn này ra thì lớp chúng ta còn có bảy bạn lọt vào top 30 toàn khối. Tất cả mọi người vỗ tay chúc mừng các bạn nào.”Sau đó Hách Bội Bội tiếp tục nói: “Nhưng mà những bạn có thành tích thấp hơn thành tích bình quân của lớp phải đề cao cảnh giác và không ngừng nỗ lực, kể cả mấy bạn có thành tích cao cũng không được kiêu ngạo hay lơ là, dù sao đây mới chỉ là kỳ thi tháng mà thôi.”Cam Niệm cúi đầu nhìn tổng điểm của chính mình, cô chợt cảm thấy bản thân thật thất bại. Thật sự cô đã ôn tập rất kỹ trong bảy ngày nghỉ quốc khánh, cô cũng tự cho rằng bản thân mình làm kiểm tra không tồi… Nhưng đến khi nhận được kết quả kiểm tra, cô mới hiểu được thế nào là hiện thực tàn khốc, trong đó có môn vật lý cô bị điểm dưới trung bình, ngoài ra còn hai môn suýt soát điểm trung bình.Buổi trưa cùng mọi người đi ra ngoài ăn cơm, biết Ngải Minh và Huệ Hân Nhi có tổng điểm hơn 500, nhìn các bạn ưu tú như vậy, trong lòng Cam Niệm rất ngưỡng mộ nhưng cũng giận chính bản thân mình đã không đủ nỗ lực.Thời điểm tan học, giáo viên chủ nhiệm ở trên bục giảng gọi Cam Niệm:“Cam Niệm, em đi với cô ra ngoài một chút, còn các bạn khác tan học đi.”Cam Niệm giật mình, trong lòng không tránh khỏi hốt hoảng.Đến khi Cam Niệm đi rồi, Lâm Thịnh mới chạy tới hỏi Huệ Hân Nhi: “Cam Niệm làm sao vậy? Kết quả kiểm tra của cô ấy không tốt sao?”Vẻ mặt Huệ Hân Nhi bối rối, cô quay sang trả lời: “Hình như kết quả của cậu ấy không được tốt lắm, bảng thành tích cũng không cho bọn tớ xem, cậu ấy chỉ nói mình xếp gần chót trong lớp.”Hứa Hoài Thâm hơi ngước mắt lên nhìn, cây bút trong tay cũng dừng lại, còn Lâm Thịnh giống như bị khiếp sợ:“A….”“Các cậu biết vậy thôi chứ đừng hỏi gì Cam Niệm, lúc này tâm trạng của cậu ấy đang xuống rất thấp.”Lâm Thịnh và Hứa Hoài Thâm liếc mắt nhìn nhau, sau đó thu hồi lại cảm xúc và tiếp tục làm bài tập. Cam Niệm ra khỏi lớp cùng giáo viên chủ nhiệm.Hách Bội Bội quay sang cười nói với cô: “Việc học gần đây thế nào? Em có theo kịp không?”Cam Niệm rũ mắt lắc đầu: “Em thấy hơi khó, bài kiểm tra lần này cũng làm không tốt.”Hách Bội Bội vỗ vỗ bả vai Cam Niệm, cô dịu dàng nói: “Không sao, đây chỉ là một bài kiểm tra nhỏ, quan trọng ở chỗ em có thể nhìn ra điểm yếu của chính mình. Cô đã quan sát em, thấy em trên lớp đều nghiêm túc nghe giảng, chẳng qua chưa biết cách tiếp thu được hết toàn bộ bài giảng mà thôi.”Cam Niệm gật gật đầu tán thành.“Cho nên ngày thường em hãy chịu khó ôn luyện nhiều hơn, chỗ nào không hiểu có thể hỏi thầy cô giáo bộ môn, hoặc là em có thể hỏi Hứa Hoài Thâm ngồi ở ngay sau em.”Nhắc đến Hứa Hoài Thâm, trong lòng Cam Niệm đột nhiên xuất hiện cảm giác tự ti… Cậu ấy với cô hoàn toàn khác nhau như trời và đất.“Cam Niệm, em phải nỗ lực hơn, thành tích trước mắt vẫn còn rất kém, biết không?”“….Vâng, em biết rồi ạ.”“Được rồi, em về lớp đi.”Cam Niệm ủ rũ về lớp, cô vừa ngồi xuống thì Huệ Hân Nhi quan tâm hỏi:“Cam Niệm, cậu không sao chứ? Cô giáo tìm cậu làm gì vậy?” “Cô nói thành tích của tớ hơi thấp… cần phải nỗ lực hơn.” “Không có việc gì, kiểm tra giữa kỳ cậu sẽ làm bài tốt hơn nhiều.” Cam Niệm gật đầu, cô khoanh tay trước bàn rồi gục đầu xuống, “Huệ Hân Nhi, tớ ngủ một lát.” “Ừm…” Huệ Hân Nhi thấy rõ cảm xúc đang xuống thấp của bạn nên cũng không tiếp tục quấy rầy.Lâm Thịnh ở phía sau chọc chọc vai Huệ Hân Nhi, cậu chỉ vào Cam Niệm rồi dùng khẩu hình hỏi, “Cậu ấy làm sao vậy?”Huệ Hân Nhi mím môi lắc đầu.Lúc này đang là giờ ra chơi, Lâm Thịnh hỏi Hứa Hoài Thâm có xuống quầy bán đồ ăn vặt mua đồ không, sáng nay cậu còn chưa kịp ăn sáng.Hứa Hoài Thâm nhìn nữ sinh đằng trước đang gục mặt xuống bàn, cậu suy nghĩ một chút rồi đứng dậy.Đi xuống dưới lầu, Lâm Thịnh nhìn sắc mặt hơi âm trầm của Hứa Hoài Thâm, “Đại ca, cậu đứng hạng đầu nhưng sao sắc mặt lại thối như vậy?” Cậu tặc lưỡi một cái và tiếp tục, “Có phải vì kết quả thi của Cam Niệm không tốt?” Lâm Thịnh không đợi Hứa Hoài Thâm trả lời, cậu nhanh chóng nói: “Một học sinh xuất sắc như cậu sẽ không hiểu được cảm giác buồn bã, bất lực của mấy người có học lực yếu đâu, nhất là khi đã chăm chỉ học hành mà kết quả vẫn không như mong đợi. Tớ thấy Cam Niệm cũng rất nỗ lực, không hiểu sao kết quả lại thế, haizzz….” Hứa Hoài Thâm nhàn nhạt mở miệng: “Chỉ là một kỳ thi nhỏ mà thôi, không sao hết.” “Trời ạ, đây là bài kiểm tra đầu tiên của cô ấy khi chuyển đến đây, kết quả thấp cũng là một đả kích.” Hứa Hoài Thâm mím môi không nói.Tới quầy bán đồ ăn vặt, Lâm Thịnh mua một cái bánh mì, lúc đi tính tiền thì thấy trên tay Hứa Hoài Thâm cầm một lọ sữa chua vị caramel.“Hứa Hoài Thâm, không phải cậu không thích uống sữa chua à?” Hứa Hoài Thâm liếc Lâm Thịnh, ngữ khí lạnh nhạt: “Ai cần cậu lo?” Lâm Thịnh: “….” Được rồi, đại ca vĩnh viễn là đại ca.***Cam Niệm ngủ một lúc rồi mới tỉnh. Cô đứng dậy cầm cốc đi đến phòng lấy nước.Uống nước xong, lúc đang định trở về thì bị Hách An gọi lại.“Có việc gì?” Cam Niệm cầm chiếc cốc trên tay, cô liếc mắt nhìn người trước mặt.Hách An nhìn bộ dáng kiêu ngạo từ trong xương cốt của Cam Niệm, trong lòng lại càng thêm bực bội, cậu ta lấy tự tin ở đâu ra để kiêu ngạo trước mặt cô như thế?Hách An hơi mỉm cười: “Cam Niệm, nghe nói lần này cậu kiểm tra không được tốt lắm? Cậu không sao chứ?” Cô cố ý nhớ kỹ học lực của Cam Niệm, lúc biết thành tích của cậu ta không tốt thì càng muốn cười nhạo một phen.Cam Niệm hỏi lại Hách An: “Hai chúng ta đâu có quan hệ gì? Cậu không cần phải quan tâm tôi nhiều đến thế đâu.”Hách An nhíu mày, giọng điệu oan ức: “Cam Niệm, rõ ràng tớ không trêu chọc gì cậu, tại sao cậu luôn có địch ý với tớ như vậy, có phải cậu hiểu lầm tớ cái gì không? Hay là vì Hứa Hoài Thâm…” “Hách An, tôi không thích nói nhiều với người không thân quen, cậu lôi Hứa Hoài Thâm vào đây làm gì?” Cam Niệm cực chán ghét người khác tự nhiên lôi cậu vào chuyện chẳng đâu ra đâu.“Tớ biết cậu thích Hứa Hoài Thâm, cho nên cậu mới hiểu lầm khi thấy tớ thân thiết với Hứa Hoài Thâm đúng không?” Cam Niệm thầm nghĩ: Tiểu tiên nữ gian trá này ở đâu lòi ra vậy???“Tôi có thích hay không thích cậu ấy cũng không cần phải nói với cậu. Hơn nữa có phải cậu suy nghĩ quá nhiều rồi không? Từ trước đến giờ tôi không hề hiểu lầm cậu và cậu ấy có quan hệ thân thiết gì gì đó… Hứa Hoài Thâm có ý tứ với cậu hay không thì người sáng suốt chẳng lẽ lại nhìn không ra??” Mấy lời này của Cam Niệm không khác gì một cây búa hung hăng đập vào lòng Hách An, cô vừa tức vừa thẹn nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh nói:“Thật ra tôi định nói với cậu Hứa Hoài Thâm thích những nữ sinh học hành giỏi giang, nếu cậu muốn được cậu ta thích thì việc đầu tiên phải nâng cao thành thích học tập của bản thân đi.” Mà Hách An cô đứng ở Top 3, một vị trí gần với Hứa Hoài Thâm nhất.Lời nói lơ đãng này chọc đúng chỗ đau của Cam Niệm, một lát sau Cam Niệm nhìn chằm chằm vào Hách An rồi cười nói:“Cậu cứ học cho tốt đi, không cần phải vắt óc xen vào chuyện của người khác, cũng không cần nhọc lòng quan tâm thành tích của tôi, cậu vẫn nên cố gắng nghĩ cách để được Hứa Hoài Thâm để ý thì tốt hơn!” Cam Niệm nói một thôi một hồi làm sắc mặt Hách An đen xì, sau đó cô trở về lớp, lúc đi đến chỗ ngồi đã thấy một lọ sữa chua vị caramel đặt ở trên bàn. Cam Niệm hỏi Huệ Hân Nhi sữa chua này ở đâu ra, Huệ Hân Nhi nhỏ giọng giải thích:“Vừa rồi không phải nhìn cậu quá mệt mỏi hay sao? Tớ xuống quầy bán đồ ăn vặt thì gặp nhóm Hứa Hoài Thâm ở đó nên thuận tiện mang sữa chua tình yêu của cậu ta về giúp cậu. Cậu uống đi, uống xong lại có tràn trề động lực~~” Cam Niệm nhéo má Huệ Hân Nhi, vui vẻ nói: “Cảm ơn cậu nha, cậu đúng là tri kỉ của tớ.”***Tiết tự học buổi tối kết thúc, mọi người đều bắt đầu thu dọn sách vở, Cam Niệm nói Huệ Hân Nhi cứ về trước đi, cô ở lại nghiên cứu mấy bộ đề cương.Hôm nay lời của Hách An đã đánh thức một phần ý chí chiến đấu trong Cam Niệm. Cô nhận ra bản thân mình cũng phải đủ ưu tú thì mới có thể xứng đôi với Hứa Hoài Thâm và tự tin nói thích cậu ấy.Cô cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa.Mọi người trong lớp lục đục rời đi, Hứa Hoài Thâm cầm cặp sách đi đến cửa. Cậu dừng lại bước chân rồi quay đầu nhìn Cam Niệm đang vùi đầu làm bài tập, trong ánh mắt hiện lên cảm xúc khác thường.…Cam Niệm một mình ở trong lớp xem xong bộ đề cương, cô duỗi người cho đỡ mỏi rồi đứng dậy thu dọn đồ về ký túc xá.Mới vừa về đến phòng, Cam Niệm đã nhận được tin nhắn của Lâm Thịnh:[ Cậu ngủ chưa? ] Sao Lâm Thịnh lại đột nhiên tìm cô?[ Tớ chưa, có chuyện gì vậy? ][ Cam Niệm, tớ biết một khóa học online cực kỳ tốt! Tác dụng không thể tưởng tượng nổi, tớ mới tham gia khóa học này mà đã có thể lọt vào top 30! ] [ Thật vậy sao?*icon kích động* ] [ Thật, khóa học này mới được mở lần hai, thời gian chỉ trong một tuần nên học phí không đáng kể.] [ Cầu chia sẻ!!!! ]Lâm Thịnh gửi tên khóa học cho Cam Niệm. Cam Niệm nhìn qua thì thấy không tồi, hơn nữa còn là khóa học về kiến thức tổng hợp, rất thích hợp với Cam Niệm.Đúng lúc Cam Niệm cũng đang muốn bổ sung lại toàn bộ kiến thức nên lập tức đăng ký rồi trả lời tin nhắn Lâm Thịnh.[ Đa tạ huynh đệ, tiểu muội đã đăng ký học, hihi ] Lâm Thịnh đọc tin nhắn, sau đó quay đầu nhìn người đang đọc sách ở bên cạnh.“Này, tớ đã hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao! Cô ấy đã đăng ký khóa học rồi đó! Cậu hứa cuối tuần cho đi ăn gà rán thì không được quên đâu đấy!!” Hứa Hoài Thâm gật đầu cam chịu.***Tối thứ bảy, Cam Niệm chuẩn bị sách giáo khoa, giấy nháp cùng bút chì rồi bật đèn học, đúng 8h đăng nhập vào khóa học xem livestream.Cam Niệm thấy khóa học mà Lâm Thịnh đề cử quả thật không tồi, giáo viên giảng bài rất chi tiết, không khó để bắt kịp tiết tấu bài giảng, hơn nữa còn giúp cô thông suốt nhiều kiến thức bị vướng mắc trước đây.Trong lúc giảng, giáo viên cho một đề vật lý điền vào chỗ trống và yêu cầu mọi người giải ngay tại chỗ trong vòng 3 phút, sau đó gửi đáp án lên đây để giáo viên kiểm tra.Thời gian kết thúc, có mấy người viết đáp án gửi lên sóng trực tiếp, mọi người không ngờ… có đủ loại đáp án khác nhau. Mà Cam Niệm thì không giải được.Giáo viên liếc mắt nhìn bình luận trên livestream, ông nói: “Không tồi, đề này độ khó cao nhưng có bạn “X” làm đúng…” Giáo viên bắt đầu hướng dẫn giải đề, tuy nhiên Cam Niệm nghe vẫn không hiểu. Sau khi khóa học kết thúc, ma xui quỷ khiến thế nào Cam Niệm lại ấn vào trang cá nhân của bạn “X”, không ngờ người này là một cao thủ, trên trang cá nhân của cậu ta không chỉ đăng những bộ đề nâng cao mà còn đưa thêm những phương pháp giải khác nhau.Cam Niệm lướt một vòng, cô chợt nảy ra suy nghĩ nếu không hiểu phương pháp mà thầy giáo giảng thì thử hỏi bạn “X” này một chút xem sao?!Cam Niệm ấn vào mục nhắn tin riêng: [ Chào bạn, xin lỗi đã làm phiền. Vừa nãy tớ có tham gia khóa học online với bạn, nhưng lúc giáo viên hướng dẫn giải thì tớ nghe không hiểu, không biết cậu có thể hướng dẫn tớ một lần nữa không? ]Cam Niệm nghĩ nếu người này không trả lời thì cô sẽ đi hỏi Hứa Hoài Thâm, kiểu gì cậu ấy cũng biết.Không ngờ bạn “X” kia lại trả lời cô!Cậu ta gửi sơ lược các bước giải đề của mình, phương pháp không giống giáo viên nhưng lại dễ hiểu hơn. Cam Niệm vui vẻ nói cám ơn, cô tự mình tính lại nhưng tính không ra đáp án đúng. Cô nhắn tin hỏi thì “X” bảo cô chụp lại các bước làm cho cậu ấy xem. Vài phút sau “X” nói ra nguyên nhân Cam Niệm tính sai, ngoài ra cậu còn tỉ mỉ giúp cô bổ sung thêm vài bước cho dễ hiểu.Cam Niệm cảm động muốn rơi lệ: [ Cảm ơn bạn~~ Vất vả cho bạn rồi! ] Sao lại có người nhiệt tình giúp cô như vậy chứ!!! T.TĐầu bên kia rất nhanh trả lời: [ Không cần khách khí, sau này có gì không hiểu thì có thể nhắn tin hỏi tôi. ] —ooOoo—Tác giả có lời muốn nói:Nói đến đây chắc mọi người đều biết bạn học X là ai rồi nhỉ?Trộm Tâm

người mở cửa sớm để thần thiếp vào tâm sự với tỷ tỷ được không?”“Dĩ nhiên là được.” Y đồng ý ngay không cần nghĩ ngợi, sau đó gọi Phàn Ưng Đức vào để căn dặn hai chuyện này.Xong xuôi, y quay lại dặn dò Hạ Vân Tự. “Nếu muội nghĩ ra điều gì thì nhớ nói với trẫm, nếu trẫm bận thì cứ nói với Thuận Phi.”“Thần thiếp hiểu rồi.” Nàng cười tươi như hoa, mê hoặc lòng người. “Đa tạ tỷ phu.”Cứ như thế, Hạ Vân Tự và Thuận Phi thường xuyên qua lại với nhau một cách tự nhiên.Mỗi lần có chuyện lễ tế cần bàn bạc, đương nhiên là không chỉ nói

lại, rất muốn đi vào nhà cầu.San San cau mày không ngừng quan sát anh ta từ cao xuống thấp, nón dạ màu đen, đồ vest + áo gió, trên cổ treo

An là học sinh ngoan ngoãn học giỏi.Hách An mất đi sự dịu dàng thường ngày, cô nghiến răng cãi lại: “Anh bị điên à? Tôi làm sao có thể thích anh?! Anh căn cứ vào đâu mà nói mỗi ngày tôi đều cùng anh nói chuyện!”Phương Bác cười lạnh, cậu lấy di động rồi mở lịch sử trò chuyện, “Em xoá bạn bè với anh, nhưng em cho rằng anh không giữ lại lịch sử trò chuyện sao?”Hách An lắc đầu: “Người này không phải tôi! Anh có giỏi thì đưa bằng chứng ra đây? Nói mồm thì

hình như có chút run rẩy, tâm tình lại đột nhiên tốt lên, khóe miệng

ngắt nói thầm, sao anh lại cảm thấy San San nghe thấy ba chữ Lâm Trạch

di chuyển ngược lại, ví như mùa đông thì đi lên phía Bắc, mùa hạ lại rời xuống

cô đơn buồn chán. Những đêm như thế, bà ta sẽ nhớ đến Ryoji. Nhưng bà ta không cho phép mình có ý nghĩ muốn gặp anh ta, bà ta biết, mình không